Cơm gà Hội An: vì sao một món dân dã lại được Michelin gọi tên
14 tháng 6, 2026 · 4 phút đọc
Gà ta xé phay, cơm nấu nước luộc gà, chút tương ớt Hội An. Một món tưởng giản dị mà cầu kỳ — và vì sao Bếp được Michelin tuyển chọn ba năm liền.
Cơm gà nghe qua tưởng đơn giản: cơm với gà. Nhưng cơm gà Hội An là cả một sự cầu kỳ trong cái mộc mạc. Mỗi thành phần đều có lý do của nó.
Từ con gà đến hạt cơm
Cơm gà Hội An vốn có gốc từ Tam Kỳ — vùng đất nổi tiếng gà ngon — rồi được người phố Hội chế biến lại theo cách của mình. Gà phải là gà ta thả vườn, thịt chắc mà ngọt, da vàng óng tự nhiên; luộc vừa chín tới rồi xé phay để giữ thớ thịt mềm. Cơm không nấu bằng nước lã, mà nấu bằng chính nước luộc gà cùng lá dứa và chút mỡ gà, có nơi thêm nghệ — nên từng hạt cơm vàng ươm, tơi, thơm và béo nhẹ từ trong ruột. Ăn kèm là hành tây, đu đủ bào, rau răm, và tương ớt Hội An đặc trưng.

Cái ngon của cơm gà Hội An không nằm ở một thứ nổi bật, mà ở sự hài hòa — gà ngọt, cơm thơm, rau tươi, tương cay nhẹ, tất cả vừa vặn.
Một chi tiết nhỏ mà người Hội An rất xem trọng: tương ớt. Đó không phải ớt tươi đơn thuần, mà là thứ ớt rim sánh, đỏ au, rim từ ớt, cà chua, tỏi, mắm và đường — cay xé nhưng có hậu ngọt mặn đậm đà. Vệt tương ớt đỏ bên rìa dĩa cơm vàng là thứ kết nối tất cả hương vị lại với nhau, và là cái khiến người ta nhớ mãi cơm gà phố Hội.
Vì sao Michelin gọi tên
Năm 2024, rồi 2025, rồi 2026, Bếp Người Hội An được Michelin Guide tuyển chọn ba năm liên tiếp. Michelin không chỉ tìm những nhà hàng sang trọng — họ tìm những nơi nấu ăn có hồn, giữ đúng bản sắc, và làm tới nơi tới chốn dù chỉ là một món dân dã.
Và đó chính là điều Bếp theo đuổi: không cố làm cho “sang”, mà cố giữ cho “đúng”. Đúng cái vị mà anh Thiên lớn lên cùng, đúng cái tâm mà má anh từng dạy. Một món cơm gà giản dị, nhưng được nấu bằng cả ký ức và sự tử tế.

Ghé Bếp một lần
Nếu bạn đang ở Sài Gòn và muốn tìm một góc Hội An để ngồi lại, Bếp Người Hội An ở 22 Trần Quốc Toản, Quận 3 luôn mở cửa mỗi ngày. Một tô mì Quảng, một dĩa cơm gà, và một buổi chiều bình thường ngồi ăn với người mình thương — có khi, đó đã là đủ.
